Phương Pháp Ủ Trong Nhiệt Luyện
1/ Định
Nghĩa:
Là phương pháp nung nóng thép đến
nhiệt độ nhất định (từ 200 - trên 1000 độ C), giữ nhiệt một thời gian rồi làm
nguội chậm cùng lò để đạt tổ chức cân bằng ổn định (theo giản đồ pha Fe-C) với
độ cứng thấp nhất và độ dẻo cao.
Hai nét đặc trưng của ủ: Nhiệt độ
không có qui luật tổng quát và làm nguội với tốc độ chậm để đạt tổ chức cân
bằng.
![]() |
| Giản đồ pha Fe - C |
2/ Mục
đích:
- Làm mềm thép để dễ tiến hành
gia công cắt gọt.
- Tăng độ dẻo để dẽ biến dạng
(dập, cán, kéo) nguội.
- Giảm hay làm mất ứng suất gây
nên bởi gia công cắt, đúc, hàn, biến dạng dẻo.
- Đồng đều thành phần hóa học
trên vật đúc loại bị thiên tích.
- Làm nhỏ hạt
thép.
3/ Phân loại:
- Ủ thấp ở nhiệt độ 200-600 độ C với mục đích khử ứng suất bên trong.
- Ủ kết kinh ở nhiệt độ 600-700 độ C: giảm độ cứng, độ hạt.
- Ủ hoàn toàn ở nhiệt độ AC3+(20-30 độ): giảm độ cứng, tăng tính dẻo và làm nhỏ hạt.
- Ủ không hoàn toàn ở 750-760 : dùng cho thép Cacbon dụng cụ.
- Ủ khuếch tán ở nhiệt độ 1100-1150 với mục đích làm đồng đều thành
phần hóa học của thép cacbon
Chú
ý: Ủ có chuyển pha, chỉ cần làm nguội trong lò đến 600
- 650 độ C, lúc đó sự tạo thành Peclit đã hoàn thành. Cho ra nguội ngoài không
khí và nạp mẽ khác vào ủ tiếp.
Tham khảo: Luyện kim.net; giáo
trình vật liệu kim loại


0 nhận xét: